14.3.2012 Kỉ niệm có thể đưa bạn tới đâu?

Sau chuỗi ngày bận rộn, tôi tự thưởng cho mình một buổi chiều thư giãn với người bạn thân tại rạp chiếu phim. Chúng tôi xem The Vow. Và sự việc trong phim khiến tôi đặt ra câu hỏi, liệu những gì bạn trải qua đưa bạn tới được đâu? Liệu mất đi một đoạn kí ức nào đó, con người bạn có trở thành chính xác bạn của hiện tại chính lúc này?

Thử nhớ lại xem, bạn có thể nhớ những sự việc xảy ra với bạn từ năm bạn bao nhiêu tuổi? Liệu bạn có thể nhớ những người đã bồng bạn trên tay lúc bạn khóc chào đời? Chắc hẳn bạn không thể nhớ. Tôi không thể nhớ những gì xảy ra khi tôi 1,2 tuổi, nhưng tôi có thể nhớ một chút hồi tôi 3 tuổi, nhiều hơn chút nữa khi tôi 4,5 tuổi và về càng gần hiện tại thì tất nhiên tôi nhớ được nhiều hơn. Vậy những thứ bạn không thể nhớ có quyết định con đường đời của bạn? Tôi nghĩ là không. Dù cho những thứ đấy tạo nên môi trường sống của bạn, nhưng chúng không phải là yếu tố quyết định khi bạn chẳng bị ảnh hưởng gì từ những điều đấy cả.

Đã từ rất lâu, tôi gặp một người bạn hơn tôi vài tuổi, tôi vẫn nhớ tên chị là Trang. Cuộc gặp tình cờ ngắn ngủi với chị để cho tôi một vài điều mà đến giờ tôi vẫn nhớ. Khi bạn nắm hai bàn tay lại với nhau, sẽ có 1 bàn có ngón tay cái xếp lên trước, và đừng nghĩ ai cũng giống nhau, có người ngón tay cái đó của bàn tay phải, cũng có người là ở bên trái, và nếu thử đảo ngược cho bàn tay kia lên trên bạn sẽ thấy nó thật nghịch so với tự nhiên của bạn. Chị bảo với tôi rằng bàn tay ở trên là bàn tay thiên mệnh, đấy là những gì đã có sẵn dành cho bạn, những đường chỉ trên bàn tay này, dẫu có thay đổi, cũng chỉ thay đổi rất ít. Bàn tay còn lại là bàn tay cuộc sống dưới quyết định của chính bạn, và nếu bạn thay đổi quyết định quan trọng nào đó, những chỉ tay sẽ thay đổi, thậm chí dễ dàng nhận thấy. Chị minh hoạ cho lời nói của mình bằng ví dụ từ chính bản thân chị, khi đang du học bên Mỹ, chị đột ngột quyết định dừng lại và trở về Việt Nam, và trong quãng thời gian đấy, chỉ tay chị đã có thay đổi rõ rệt như chính những xáo trộn về cuộc sống của chị.

Và tôi thì nghĩ rằng, quyết định của bàn thân bạn trong một số điểm thắt nút quan trọng đã dẫn bạn tới bạn của hiện tại. Vậy nên, điều gì ảnh hưởng tới quyết định của bạn thì cũng góp phần tạo nên con đường mà bạn đi.

Có những sự việc khiến tôi thay đổi. Có những người tôi từng gặp rồi chẳng bao giờ liên lạc nữa, đi ngang qua cuộc đời và chẳng để lại dấu vết gì. Có những người đến với tôi và mở ra cho tôi những con đường mới. Hãy thử nhớ lại bạn của vài năm về trước, chắc hẳn bạn từng đặt ra câu hỏi giống tôi, nếu… thì…

Nếu gia đình tôi không chuyển chỗ ở thì bây giờ tôi sẽ như thế nào?

Nếu tôi chọn một ngành khác khi tôi thi đại học thì bây giờ tôi đang làm gì?

Nếu tôi không biết người này thì liệu tôi có gặp người kia?

….

Những giả thuyết như vậy, tôi nghĩ, bạn cũng như tôi, đưa ra không ít lần. Trong cuộc sống có những điểm thắt nút quyết định bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời bạn. Thật khó có thể tin được nếu bạn mất đi những dấu mốc đấy, bạn có thể trở thành bạn của bây giờ. Quay lại với bộ phim, xin nói thêm nó được xây dựng trên một câu chuyện có thật, cô gái nhân vật chính, dù không thể nhớ lại những kí ức trong một khoảng thời gian của mình với những thay đổi mang tính bước ngoặt, cuối cùng, vẫn trở về con người – mà – cô – sẽ – trở – thành. Định mệnh dành cho cô nằm ở quyết định của cô.

Nếu tin vào định mệnh, hãy tin vào quyết định của mình.

Lan man vậy thôi.

10.3.2012 Câu trả lời


Bạn bảo tôi đàn ông ai cũng có một hình bóng cho riêng mình, dẫu là yêu người khác, nhưng vẫn luôn nhớ về và dành một ngăn trong tim như căn phòng bí mật để cất giữ. Tôi hỏi bản thân liệu có trong căn phòng bí mật đấy của một người đàn ông nào đó? Câu nói khiến tôi buồn nhất khi chia tay một người đến từ một người anh khi nhận được tin đấy: “anh nhìn hai đứa mày thích lắm”. Nhưng người tôi chia tay kia không phải “người đàn ông nào đó” mà tôi tự hỏi. Người tôi vẫn nghĩ đến trong một khoảng thời gian rất dài. Có những đêm bật khóc trong chăn khi nghe lại một giai điệu quen thuộc gợi nhớ về anh ấy. Một tình yêu quá đẹp để trở thành kỉ niệm khi từng ngày, từng giờ, từng phút giây bên nhau đều trở nên đáng trân trọng. Đôi lúc tôi tự ngẫm về câu nói người ta vẫn nói với nhau : "Đừng nuối tiếc những gì bạn đã làm, hãy nuối tiếc những gì bạn chưa làm được". Tôi đã từng bắt đầu với anh bằng suy nghĩ đấy, và tôi nghĩ một trong những điều tôi sẽ tiếc là chưa được yêu anh như đáng lẽ tôi phải yêu và được yêu như thế. Vậy nên tôi cứ duy trì một hi vọng, dù có lúc trở nên mờ nhạt , sẽ quay lại với anh ấy khi có thể.
Nhưng tôi cũng bắt đầu tự nghi hoặc về vị trí của mình trong anh, khi anh không nhận ra tôi trong cuộc gọi chúc mừng đột ngột, liệu có phải anh chỉ coi tôi là một nơi an toàn để trú ngụ khi nỗi cô độc vây quanh, liệu anh có phải đã nghĩ tôi sẽ luôn vui vẻ chờ anh như một nơi để quay về. Quay lại với câu hỏi ban đầu, liệu tôi là người anh cất trong tim hay dẫu là ở bên tôi anh vẫn nghĩ đến ai đó khác? Tôi từng biết một vài người, dù rất yêu người yêu hiện tại của họ, nhưng vẫn nghĩ về một người khác, người họ đã từng yêu và không thể quên được, dù họ không thể quay lại. Tôi không muốn là hiện tại sau cái quá khứ tươi đẹp kia, có phải quá ích kỉ không? Nhưng cái ý nghĩ "Hãy cứ rong chơi suốt cuộc đời. Chỉ cần đến bên tôi vào những tháng năm cuối đời" thì thật quá xa xỉ.

Có lí giải được không khi bạn từ chối một bàn tay đưa ra với bạn để chờ đợi bàn tay cả đời bạn muốn nắm?

Bạn bảo tôi chỉ coi một người là tốt khi họ đối xử tốt với bạn, còn ngay cả khi họ tốt với những người khác thì cũng chỉ nên coi là người xấu mà thôi.


Có lẽ tôi nên dừng lại,
Từ bỏ là một quyết định khó khăn…
Tình yêu là câu trả lời khó khăn, tôi nghĩ, thật khó khăn..


Vietnam in Free People Lookbook

Amazingly i saw the images of my country in Free People lookbook, so familiar Hanoi, Halong Bay and Hoi An Old town. The models are Martha Hunt and Michele Ouellet, photographed by Joshua Allen and Thomas Northcut.

Photobucket

Photobucket

Source: FGR

LinkWithin

Related Posts with Thumbnails